送尚老之江西

宋代 王之道
道人野鹤姿,昂昂在鸡群。 谁能恋场粟,俯仰劳骸筋。 飘然欲何之,驻目西山云。 西山甲南昌,雄胜天下闻。 翠岩为之冠,有客许见分。 旋酌秀溪月,煮茗特劝君。 寄言翠岩老,吾将谢纷纭。 尚有鼻端垩,须烦为挥斤。
dào rén 姿   áng áng zài qún
shuí néng liàn chǎng   yǎng láo hái jīn
piāo rán zhī   zhù 西 shān yún
西 shān jiǎ nán chāng   xióng shèng tiān xià wén
cuì yán wèi zhī guān   yǒu jiàn fēn
xuán zhuó xiù yuè   zhǔ míng quàn jūn
yán cuì yán lǎo   jiāng xiè fēn yún
shàng yǒu duān è   fán wèi huī jīn