嵩山

宋代 汪元量
客行天地中,嵩峰何突兀。 鸟道阻且修,马烦行复歇。 一入玉女窗,便觉幽兴发。 好鸟鸣嘤嘤,细草乱如发。 石城荫青松,琼壁白喷雪。 中有神圣居,飞甍半摧折。 宝绘翳苔莓,古碑字亦灭。 莫辩千载事,焉能踏仙辙。 徒有感慨怀,脉脉泪不绝。
xíng tiān zhōng   sōng fēng  
niǎo dào qiě xiū   fán xíng xiē  
chuāng   biàn 便 jué yōu xīng  
hǎo niǎo míng yīng yīng   cǎo luàn  
shí chéng yīn qīng sōng   qióng bái pēn xuě  
zhōng yǒu shén shèng   fēi méng bàn cuī shé  
bǎo huì tái méi   bēi miè  
biàn qiān zǎi shì   yān néng xiān zhé  
yǒu gǎn kǎi huái 怀   lèi jué