送僧再参天目

清代 成鹫
尽天上日月星辰作双目,觑不破当今诸方老耆宿。 尽大地风云雷电随两足,游不遍天下名山陵与谷。 何如瞎驴开眼见主宾,跛象横行无背触。老师老矣胡为哉,十年两度参天目。 当时亲见作家来,教餐胡饼因中毒。至今吞吐总无端,恰是桃花正开梅子熟。 无弦琴在忆钟期,未惜腰包重结束。一片孤云万里风,直上高峰倚竿木。 铁牛渡海吃铁鞭,金翅摩空啄金栗。中间不隔一毫端,圜是蒲团方曲录。 我本山中人,还山有茅屋。年年尽送渡江僧,顽石明知不是玉。 但愿独坐飞云峰顶待师回,自把一枝无孔笛吹无字曲。
jǐn tiān shàng yuè xīng chén zuò shuāng   dāng jīn zhū fāng lǎo 宿  
jǐn fēng yún léi diàn suí liǎng   yóu biàn tiān xià míng shān líng  
xiā kāi yǎn jiàn zhǔ bīn   xiàng héng xíng bèi chù lǎo shī lǎo wéi zāi shí   nián liǎng cān tiān    
dāng shí qīn jiàn zuò jiā lái   jiào cān bǐng yīn zhòng zhì jīn tūn zǒng duān qià   shì táo huā zhèng kāi méi zi shú    
xián qín zài zhōng   wèi yāo bāo zhòng jié shù piàn yún wàn fēng zhí   shàng gāo fēng gān 竿    
tiě niú hǎi chī tiě biān   jīn chì kōng zhuó jīn zhōng jiān háo duān huán   shì tuán fāng    
běn shān zhōng rén   hái shān yǒu máo nián nián jǐn sòng jiāng sēng wán   shí míng zhī shì    
dàn yuàn zuò fēi yún fēng dǐng dài shī huí   zhī kǒng chuī