送僧入石霜

唐代 贯休
举世只堪吁,空知与道俱。论心齐至圣,对镜破凡夫。 业王如云合,头低似箭驱。三清徒妄想,千载亦须臾。 唯我流阳叟,深云领毳徒。尽骑香白象,皆握月明珠。 寂寞排松榻,斓斑半雪须。苔侵长者论,岚蚀祖师图。 翠巘金钟晓,香林宝月孤。兟兟齐白趾,赫赫共洪炉。 山色锄难尽,松根踏欲无。难评传的的,须到不区区。 撩舍新罗瘦,炉烟榾柮粗。烧畬平虎窟,分瀑入香厨。 师去情何切,人间事莫拘。穿林宿古冢,踏叶揭空盂。 无事终无事,令枯便合枯。他年相觅在,亦不是生苏。
shì zhǐ kān   kōng zhī dào lùn xīn zhì shèng   duì jìng fán
wáng yún   tóu shì jiàn sān qīng wàng xiǎng   qiān zǎi
wéi liú yáng sǒu   shēn yún lǐng cuì jǐn xiāng bái xiàng   jiē yuè míng zhū
pái sōng   lán bān bàn xuě tái qīn zhǎng zhě lùn   lán shí shī
cuì yǎn jīn zhōng xiǎo   xiāng lín bǎo yuè shēn shēn bái zhǐ   gòng hóng
shān chú nán jǐn   sōng gēn nán píng zhuàn   dào
liāo shě xīn luó shòu   yān duò shāo shē píng   fēn xiāng chú
shī qíng qiè   rén jiān shì chuān 穿 lín 宿 zhǒng   jiē kōng
shì zhōng shì   lìng biàn 便 nián xiāng zài   shì shēng