送僧归吴
高枕聊成梦,晴空忽见花。
浮生尽是客,何处得为家。
旅食帝城久,归舟泽国赊。
角因菰菜味,回首浩无涯。
gāo
高
zhěn
枕
liáo
聊
chéng
成
mèng
梦
,
qíng
晴
kōng
空
hū
忽
jiàn
见
huā
花
。
fú
浮
shēng
生
jìn
尽
shì
是
kè
客
,
hé
何
chǔ
处
dé
得
wèi
为
jiā
家
。
lǚ
旅
shí
食
dì
帝
chéng
城
jiǔ
久
,
guī
归
zhōu
舟
zé
泽
guó
国
shē
赊
。
jiǎo
角
yīn
因
gū
菰
cài
菜
wèi
味
,
huí
回
shǒu
首
hào
浩
wú
无
yá
涯
。