送僧二首

唐代 马戴
亲在平阳忆久归,洪河雨涨出关迟。 独过旧寺人稀识,一一杉松老别时。 龛中破衲自持行,树下禅床坐一生。 来往白云知岁久,满山猿鸟会经声。
qīn zài píng yáng jiǔ guī   hóng zhǎng chū guān chí
guò jiù rén shí   shān sōng lǎo bié shí
kān zhōng chí xíng   shù xià chán chuáng zuò shēng
lái wǎng bái yún zhī suì jiǔ   mǎn shān yuán niǎo huì jīng shēng