送僧澄观

唐代 韩愈
浮屠西来何施为,扰扰四海争奔驰。构楼架阁切星汉, 夸雄斗丽止者谁。僧伽后出淮泗上,势到众佛尤恢奇。 越商胡贾脱身罪,珪璧满船宁计资。清淮无波平如席, 栏柱倾扶半天赤。火烧水转扫地空,突兀便高三百尺。 影沈潭底龙惊遁,当昼无云跨虚碧。借问经营本何人, 道人澄观名籍籍。愈昔从军大梁下,往来满屋贤豪者。 皆言澄观虽僧徒,公才吏用当今无。后从徐州辟书至, 纷纷过客何由记。人言澄观乃诗人,一座竞吟诗句新。 向风长叹不可见,我欲收敛加冠巾。洛阳穷秋厌穷独, 丁丁啄门疑啄木。有僧来访呼使前,伏犀插脑高颊权。 惜哉已老无所及,坐睨神骨空潸然。临淮太守初到郡, 远遣州民送音问。好奇赏俊直难逢,去去为致思从容。
西 lái shī wéi   rǎo rǎo hǎi zhēng bēn chí gòu lóu jià qiè xīng hàn  
kuā xióng dòu zhǐ zhě shuí sēng qié hòu chū huái shàng   shì dào zhòng yóu huī
yuè shāng jiǎ tuō shēn zuì   guī mǎn chuán níng qīng huái píng  
lán zhù qīng bàn tiān chì huǒ shāo shuǐ zhuǎn sǎo kōng   biàn 便 gāo sān bǎi chǐ
yǐng shěn tán lóng jīng dùn   dāng zhòu yún kuà jiè wèn jīng yíng běn rén  
dào rén chéng guān míng cóng jūn liáng xià   wǎng lái mǎn xián háo zhě
jiē yán chéng guān suī sēng   gōng cái yòng dāng jīn hòu cóng zhōu shū zhì  
fēn fēn guò yóu rén yán chéng guān nǎi shī rén   zuò jìng yín shī xīn
xiàng fēng cháng tàn jiàn   shōu liǎn jiā guàn jīn luò yáng qióng qiū yàn qióng  
dīng dīng zhuó mén zhuó yǒu sēng lái fǎng 访 shǐ 使 qián   chā nǎo gāo jiá quán
zāi lǎo suǒ   zuò shén kōng shān rán lín huái tài shǒu chū dào jùn  
yuǎn qiǎn zhōu mín sòng yīn wèn hào shǎng jùn zhí nán féng   wèi zhì cóng róng