送僧

宋代 洪迈
空中世界纷河沙,不知底处为天涯。 乾坤百忆在指掌,触处与子同一家。 云何犹作去来想,千里一跌毫釐差。 坐令契阔费星纪,岭云欲寄山川遐。 拨眉相对此何日,丈室净扫余天花。 诗毫辨舌久投阁,万窍寂历风无哗。 为君游戏出三昧,妙处那复相聱牙。 往将妙响应空谷,一任飞锡凌苍霞。
kōng zhōng shì jiè fēn shā   zhī chǔ wèi tiān  
qián kūn bǎi zài zhǐ zhǎng   chù chù zi tóng jiā  
yún yóu zuò lái xiǎng   qiān diē háo chà  
zuò lìng kuò fèi xīng   lǐng yún shān chuān xiá  
méi xiāng duì   zhàng shì jìng sǎo tiān huā  
shī háo biàn shé jiǔ tóu   wàn qiào fēng huá  
wèi jūn yóu chū sān mèi   miào chù xiāng áo  
wǎng jiāng miào xiǎng yìng kōng   rèn fēi líng cāng xiá