送僧

唐代 可止
四海无拘系,行心兴自浓。百年三事衲,万里一枝筇。 夜减当晴影,春消过雪踪。白云深处去,知宿在何峰。
hǎi   xíng xīn xīng nóng bǎi nián sān shì   wàn zhī qióng
jiǎn dāng qíng yǐng   chūn xiāo guò xuě zōng bái yún shēn chù   zhī 宿 zài fēng