送如上人 其一

宋代 王十朋
蜀道青天不易登,飘然云水遇乡僧。芒鞋便欲相随去,身缚粗官愧未能。
shǔ dào qīng tiān dēng   piāo rán yún shuǐ xiāng sēng máng xié biàn 便 xiāng suí   shēn guān kuì wèi néng