送润上人归宛陵

宋代 李彭
我昔游宣城,稚节等雏凤。稍知风物奇,未解入嘲弄。 歘尔鬓负霜,岁月杂机综。唯有谢公亭,颇复到清梦。 上人宛陵秀,禅馀喜吟讽。胸中淡无畦,妙觉自能种。 偶随欧峰云,悠然入茅栋。谈间无俗调,不应亭午供。 谁云佳少年,意气极庄重。别我归故山,索我赠言送。 邻邦古法窟,老衲妙擒纵。伽黎宴湖海,名字走梁宋。 吾其从之游,射隼期必中。勿学汉阴人,终年徒抱瓮。
yóu xuān chéng   zhì jié děng chú fèng shāo zhī fēng wèi   jiě cháo nòng    
chuā ěr bìn shuāng   suì yuè zōng wéi yǒu xiè gōng tíng   dào qīng mèng    
shàng rén wǎn líng xiù   chán yín fěng xiōng zhōng dàn miào   jué néng zhǒng    
ǒu suí ōu fēng yún   yōu rán máo dòng tán jiān diào   yīng tíng gòng    
shuí yún jiā shào nián   zhuāng zhòng bié guī shān suǒ   zèng yán sòng    
lín bāng   lǎo miào qín zòng jiā yàn hǎi míng   zi zǒu liáng sòng    
cóng zhī yóu   shè sǔn zhōng xué hàn yīn rén zhōng   nián bào wèng