送人游南越

唐代 孟贯
孑然南越去,替尔畏前程。见说路岐嶮,不通车马行。 瘴烟迷海色,岭树带猿声。独向山家宿,多应乡思生。
jié rán nán yuè   ěr wèi qián chéng jiàn shuō xiǎn   tōng chē xíng
zhàng yān hǎi   lǐng shù dài yuán shēng xiàng shān jiā 宿   duō yìng xiāng shēng