送人庭鹤

唐代 曹松
度岁休笼闭,身轻好羽仪。白云□是伴,沧海得因谁。 唳起遗残食,盘馀在迥枝。条风频雨去,只恐更相随。
suì xiū lóng   shēn qīng hǎo bái yún   shì bàn   cāng hǎi yīn shuí
cán shí   pán zài jiǒng zhī tiáo fēng pín   zhǐ kǒng gēng xiāng suí