送人还安城

明代 李昌祺
客里那堪送客归,临分相对各依依。离亭酒尽人皆醉,故国书遥雁亦稀。 斜日驿楼秋树暗,孤村僧舍暝钟微。武功秀色青如染,只好閒看静掩扉。
kān sòng guī   lín fēn xiàng duì tíng jiǔ jìn rén jiē zuì   guó shū yáo yàn    
xié 驿 lóu qiū shù àn   cūn sēng shè míng zhōng wēi gōng xiù qīng rǎn zhǐ   hǎo xián kàn jìng yǎn fēi