送人归乡

唐代 尚颜
多才与命违,末路忆柴扉。白发何人问,青山一剑归。 晴烟独鸟没,野渡乱花飞。寂寞长亭外,依然空落晖。
duō cái mìng wéi   chái fēi bái rén wèn   qīng shān jiàn guī
qíng yān niǎo méi   luàn huā fēi cháng tíng wài   rán kōng luò huī