送人归山

唐代 石召
相逢唯道在,谁不共知贫。归路分残雨,停舟别故人。 霜明松岭晓,花暗竹房春。亦有栖闲意,何年可寄身。
xiāng féng wéi dào zài   shuí gòng zhī pín guī fēn cán   tíng zhōu bié rén
shuāng míng sōng lǐng xiǎo   huā àn zhú fáng chūn yǒu xián   nián shēn