送人归旧隐

宋代 释智圆
要地慵投刺,刚肠耻折腰。 旧山归兴切,残日去程遥。 大野明残烧,空江响落潮。 到时云树下,静听厌悬瓢。
yào yōng tóu   gāng cháng chǐ zhé yāo  
jiù shān guī xīng qiè   cán chéng yáo  
míng cán shāo   kōng jiāng xiǎng luò cháo  
dào shí yún shù xià   jìng tīng yàn xuán piáo