送人归姑熟

元代 戴良
一官冒风尘,十载犯霜露。岂伊怀禄情,亦以娱亲故。 长涂忽榛棘,四海益氛雾。父母且不知,妻子岂得顾。 闽海非我乡,浙河幸余渡。谁知消息近,反使心魂惧。 桑梓半不存,骨肉定何处。掩骼古则然,脱骖今岂遇。 言归虽有期,悲情将焉诉。蓼虫昧葵堇,晨鸡识晦雨。 君自处平世,安知我心苦。
guān mào fēng chén   shí zài fàn shuāng huái 怀 qíng   qīn
cháng zhēn   hǎi fēn qiě zhī   de
mǐn hǎi fēi xiāng   zhè xìng shéi zhī xiāo xi jìn   fǎn shǐ 使 xīn hún
sāng bàn cún   ròu dìng chǔ yǎn rán   tuō cān jīn
yán guī suī yǒu   bēi qíng jiāng yān liǎo chóng mèi kuí jǐn   chén shí huì
jūn chǔ píng shì   ān zhī xīn