送人东归

唐代 温庭筠
荒戍落黄叶,浩然离故关。 高风汉阳渡,初日郢门山。 江上几人在,天涯孤棹还。 何当重相见,樽洒慰离颜。
huāng shù luò huáng   hào rán guān
gāo fēng hàn yáng   chū yǐng mén shān
jiāng shàng rén zài   tiān zhào hái
dāng zhòng xiāng jiàn   zūn wèi yán