送人登第东归

唐代 刘驾
学古既到古,反求鉴者难。见诗未识君,疑生建安前。 海畔岂无家,终难成故山。得失虽由命,世途多险艰。 我皇追古风,文柄付大贤。此时如为君,果在甲科间。 晚达多早贵,举世咸为然。一夕颜却少,虽病心且安。 所居似清明,冷灶起新烟。高情懒行乐,花盛仆马前。 归程不淹留,指期到田园。香醪四邻熟,霜橘千株繁。 肯忆长安夜,论诗风雪寒。
xué dào   fǎn qiú jiàn zhě nán jiàn shī wèi shí jūn   shēng jiàn ān qián
hǎi pàn jiā   zhōng nán chéng shān shī suī yóu mìng   shì duō xiǎn jiān
huáng zhuī fēng   wén bǐng xián shí wèi jūn   guǒ zài jiǎ jiān
wǎn duō zǎo guì   shì xián wéi rán yán què shǎo   suī bìng xīn qiě ān
suǒ shì qīng míng   lěng zào xīn yān gāo qíng lǎn xíng   huā shèng qián
guī chéng yān liú   zhǐ dào tián yuán xiāng láo lín shú   shuāng qiān zhū fán
kěn cháng ān   lùn shī fēng xuě hán