送人

唐代 李咸用
一轴烟花满口香,诸侯相见肯相忘。未闻珪璧为人弃, 莫倦江山去路长。盈耳暮蝉催别骑,数杯浮蚁咽离肠。 眼前多少难甘事,自古男儿当自强。
zhóu yān huā mǎn kǒu xiāng   zhū hóu xiāng jiàn kěn xiāng wàng wèi wén guī wéi rén  
juàn jiāng shān cháng yíng ěr chán cuī bié   shù bēi yàn cháng
yǎn qián duō shǎo nán gān shì   nán ér dāng qiáng