送人

唐代 李咸用
少皞开宫行帝业,无刃金风剪红叶。雁别边沙入暖云, 蛩辞败草鸣香阁。有客为儒二十霜,酣歌郢雪时飘扬。 不甘长在诸生下,束书携剑离家乡。利爪鞲上鹰, 雄文雾中豹。可堪长与乌鸢噪,是宜摩碧汉以遐飞, 出南山而远蹈。况今大朝公道,天子文明, 团团月树悬青青。燕中有马如龙行,不换黄金无骏名。 荆山有玉犹在璞,未遇良工虚掷鹊。一壶清酒酌离情, 休向蒿中随雀跃。
shǎo hào kāi gōng xíng   rèn jīn fēng jiǎn hóng yàn bié biān shā nuǎn yún  
qióng bài cǎo míng xiāng yǒu wèi èr shí shuāng   hān yǐng xuě shí piāo yáng
gān zhǎng zài zhū shēng xià   shù shū xié jiàn jiā xiāng zhuǎ gōu shàng yīng  
xióng wén zhōng bào kān zhǎng yuān zào   shì hàn xiá fēi  
chū nán shān ér yuǎn dǎo kuàng jīn cháo gōng dào   tiān wén míng  
tuán tuán yuè shù xuán qīng qīng yàn zhōng yǒu lóng xíng   huàn huáng jīn jùn míng
jīng shān yǒu yóu zài   wèi liáng gōng zhì què qīng jiǔ zhuó qíng  
xiū xiàng hāo zhōng suí què yuè