送乞雨禅师临遇南游

唐代 曹松
活得枯樵耕者知,巡方又欲向天涯。珠穿闽国菩提子, 杖把灵峰榔栗枝。春藓任封降虎石,夜雷从傍养龙池。 生缘在地南浮去,自此孤云不可期。
huó qiáo gēng zhě zhī   xún fāng yòu xiàng tiān zhū chuān 穿 mǐn guó  
zhàng líng fēng láng zhī chūn xiǎn rèn fēng jiàng shí   léi cóng bàng yǎng lóng chí
shēng yuán zài nán   yún