送齐文韶归东阿

明代 袁凯
江上晴云晴复湿,落絮飞花满原隰。 此时君扣主人门,七尺长身如鹄立。 自言稷下旧诸生,奉命江南宰山邑。 三年仕宦多变故,八口飘零少收拾。 只今零落江海边,终日遑遑但忧悒。 主人闻之不暇沐,握发出户遽延入。 净扫南轩催下榻,更开西第同宴集。 时余挟册依主人,升堂再拜还相揖。 一时爱厚忘尔汝,况肯琐屑论阶级。 朝向春园恣游衍,暮归雪案同温习。 迩来倏忽将五载,岁月荏苒如呼吸。 君居北海我南海,马牛之风岂相及。 偶然相值若弟兄,信是前生有因袭。 今晨忽言归故乡,主人错愕余惊惶。 干戈未息多盗贼,霜露既降无衣裳。 君言狐死尚首丘,况我先陇安能忘。 闻君此语良可伤,欲留不留空断肠。 殷勤劝尔一杯酒,明日思君江水长。
jiāng shàng qíng yún qíng shī 湿   luò fēi huā mǎn yuán  
shí jūn kòu zhǔ rén mén   chǐ cháng shēn  
yán xià jiù zhū shēng   fèng mìng jiāng nán zǎi shān  
sān nián shì huàn duō biàn   kǒu piāo líng shǎo shōu shí  
zhī jīn líng luò jiāng hǎi biān   zhōng huáng huáng dàn yōu  
zhǔ rén wén zhī xiá   chū yán  
jìng sǎo nán xuān cuī xià   gèng kāi 西 tóng yàn  
shí jiā zhǔ rén   shēng táng zài bài hái xiāng  
shí ài hòu wàng ěr   kuàng kěn suǒ xiè lùn jiē  
cháo xiàng chūn yuán yóu yǎn   guī xuě àn tóng wēn  
ěr lái shū jiāng zài   suì yuè rěn rǎn  
jūn běi hǎi nán hǎi   niú zhī fēng xiāng  
ǒu rán xiāng zhí ruò xiōng   xìn shì qián shēng yǒu yīn  
jīn chén yán guī xiāng   zhǔ rén cuò è jīng huáng  
gān wèi duō dào zéi   shuāng jiàng shang  
jūn yán shàng shǒu qiū   kuàng xiān lǒng ān néng wàng  
wén jūn liáng shāng   liú liú kòng duàn cháng  
yīn qín quàn ěr bēi jiǔ   míng jūn jiāng shuǐ zhǎng