送丘都承

宋代 洪咨夔
艺祖立鳌极,腹心赵书记。 披图指幽燕,翰死谁可继。 异时拾空城,中国坐自弊。 伊吾纷抵掌,须作根本计。 仁皇柔北夷,富公效表饵。 终身耻言功,力辞枢密使。 况今百年间,未洗新亭泪。 平凉急寻盟,正恐废大义。 中朝两说分,各植汉赵帜。 诏书趣公归,渴欲断群议。 矫矫鸾凤姿,鼎鼎廓庙器。 持心水镜平,料事蓍蔡智。 天道方好还,上策先自治。 折衷和战间,守乃万全利。 西关碎其有,东垒掇所弃。 证状朝暮殊,守亦岂易事。 医国得和扁,神圣工巧备。 囊中黄昏汤,着手须早试。 外御几边将,中权一阃制。 当思择时髦,不在变局势。 忠贤乃命脉,公道实元气。 精神以此强,可却十万骑。 淮南畏汲黯,奉天倚陆贽。 中兴在公手,一语泽百世。 太山重名节,鸿毛等富贵。 不惟天下望,是亦文定志。 紫枢摩斗极,青藜照中祠, 江风驾樯乌,天阔秋雨霁。 诸生笑牵衣,狂语出半醉。 勿作醉语看,嚼蜡或有味。
áo   xīn zhào shū ji  
zhǐ yōu yàn   hàn shuí  
shí shí kōng chéng   zhōng guó zuò  
fēn zhǐ zhǎng   zuò gēn běn  
rén huáng róu běi   gōng xiào biǎo ěr  
zhōng shēn chǐ yán gōng   shū shǐ 使  
kuàng jīn bǎi nián jiān   wèi xīn tíng lèi  
píng liáng xún méng   zhèng kǒng fèi  
zhōng cháo liǎng shuō fēn   zhí hàn zhào zhì  
zhào shū gōng guī   duàn qún  
jiǎo jiǎo luán fèng 姿   dǐng dǐng kuò miào  
chí xīn shuǐ jìng píng   liào shì shī cài zhì  
tiān dào fāng hǎo huán   shàng xiān zhì  
shé zhōng zhàn jiān   shǒu nǎi wàn quán  
西 guān suì yǒu   dōng lěi duō suǒ  
zhèng zhuàng zhāo shū   shǒu shì  
guó biǎn   shén shèng gōng qiǎo bèi  
náng zhōng huáng hūn tāng   zhuó shǒu zǎo shì  
wài biān jiāng   zhōng quán kǔn zhì  
dāng shí máo   zài biàn shì  
zhōng xián nǎi mìng mài   gōng dào shí yuán  
jīng shén qiáng   què shí wàn  
huái nán wèi àn   fèng tiān zhì  
zhōng xīng zài gōng shǒu   bǎi shì  
tài shān zhòng míng jié   hóng 鸿 máo děng guì  
wéi tiān xià wàng   shì wén dìng zhì  
shū dòu   qīng zhào zhōng  
jiāng fēng jià qiáng   tiān kuò qiū  
zhū shēng xiào qiān   kuáng chū bàn zuì  
zuò zuì kàn   jiáo huò yǒu wèi