送青阳上人游越

唐代 孟郊
秋风吹白发,微官自萧索。江僧何用叹,溪县饶寂寞。 楚思物皆清,越山胜非薄。时看镜中月,独向衣上落。 多谢入冥鸿,笑予在笼鹤。
qiū fēng chuī bái   wēi guān xiāo suǒ jiāng sēng yòng tàn   xiàn ráo
chǔ jiē qīng   yuè shān shèng fēi báo shí kàn jìng zhōng yuè   xiàng shàng luò
duō xiè míng hóng 鸿   xiào zài lóng