送秦觏二首
师法时难得,亲年富有余。
端为李君御,尽读邺侯书。
结友真莫逆,论才有不如。
折腰终不补,可但曳长裾。
shī
师
fǎ
法
shí
时
nán
难
de
得
,
qīn
亲
nián
年
fù
富
yǒu
有
yú
余
。
duān
端
wèi
为
lǐ
李
jūn
君
yù
御
,
jǐn
尽
dú
读
yè
邺
hòu
侯
shū
书
。
jié
结
yǒu
友
zhēn
真
mò
莫
nì
逆
,
lùn
论
cái
才
yǒu
有
bù
不
rú
如
。
zhé
折
yāo
腰
zhōng
终
bù
不
bǔ
补
,
kě
可
dàn
但
yè
曳
cháng
长
jū
裾
。