送乔希圣

宋代 秦观
鴳翔蓬蒿非所悲,鹏击风云非所喜。贵贱穷通尽偶然,回头总是东海水。 我思田文昔相齐,朱袍照日如云霓。三千冠佩醉明月,清歌一曲倾玻璃。 如今陈迹知何在,但见荒冢烟芜迷。又思原宪昔居鲁,门户东西闭环堵。 杖藜对客骋高谈,自觉胸襟辈尧禹。如今寂寞已成尘,空有声名挂千古。 送君去,何时回,世间如此令人哀。我徒驻足不可久,笑指白云归去来。
yàn xiáng péng hāo fēi suǒ bēi   péng fēng yún fēi suǒ guì jiàn qióng tōng jǐn ǒu rán   huí tóu zǒng shì dōng hǎi shuǐ
tián wén xiāng   zhū páo zhào yún sān qiān guān pèi zuì míng yuè   qīng qīng
jīn chén zhī zài   dàn jiàn huāng zhǒng yān yòu yuán xiàn   mén dōng 西 huán
zhàng duì chěng gāo tán   jué xiōng jīn bèi yáo jīn chéng chén   kōng yǒu shēng míng guà qiān
sòng jūn   shí huí   shì jiān lìng rén āi zhù jiǔ   xiào zhǐ bái yún guī lái