送钱塘王牧之还北京
西湖雨过生新水,孤山倒浸玻璃翠。画船谁唱竹枝歌,教人未饮心先醉。
使君本是江南客,半世辞家归未得。忽谩相逢又相别,水色山光岂终极。
京华□官有严亲,况复交游总缙绅。故乡休道难为别,我亦东西南北人。
xī
西
hú
湖
yǔ
雨
guò
过
shēng
生
xīn
新
shuǐ
水
,
gū
孤
shān
山
dào
倒
jìn
浸
bō
玻
lí
璃
cuì
翠
huà
。
chuán
画
shuí
船
chàng
谁
zhú
唱
zhī
竹
gē
枝
jiào
歌
,
rén
教
wèi
人
yǐn
未
xīn
饮
xiān
心
zuì
先
醉
。
shǐ
使
jūn
君
běn
本
shì
是
jiāng
江
nán
南
kè
客
,
bàn
半
shì
世
cí
辞
jiā
家
guī
归
wèi
未
dé
得
hū
。
mán
忽
xiāng
谩
féng
相
yòu
逢
xiāng
又
bié
相
shuǐ
别
,
sè
水
shān
色
guāng
山
qǐ
光
zhōng
岂
jí
终
极
。
jīng
京
huá
华
□
guān
官
yǒu
有
yán
严
qīn
亲
,
kuàng
况
fù
复
jiāo
交
yóu
游
zǒng
总
jìn
缙
shēn
绅
gù
。
xiāng
故
xiū
乡
dào
休
nán
道
wéi
难
bié
为
wǒ
别
,
yì
我
dōng
亦
xi
东
nán
西
běi
南
rén
北
人
。