送裴腾

唐代 李颀
养德为众许,森然此丈夫。放情白云外,爽气连虬须。 衡镜合知子,公心谁谓无。还令不得意,单马遂长驱。 桑野蚕忙时,怜君久踟踌。新晴荷卷叶,孟夏雉将雏。 令弟为县尹,高城汾水隅。相将簿领闲,倚望恒峰孤。 香露团百草,紫梨分万株。归来授衣假,莫使故园芜。
yǎng wèi zhòng   sēn rán zhàng fàng qíng bái yún wài   shuǎng lián qiú
héng jìng zhī zi   gōng xīn shuí wèi hái lìng   dān suì cháng
sāng cán máng shí   lián jūn jiǔ chí chóu xīn qíng juǎn   mèng xià zhì jiāng chú
lìng wèi xiàn yǐn   gāo chéng fén shuǐ xiāng jiāng 簿 lǐng xián   wàng héng fēng
xiāng tuán bǎi cǎo   fēn wàn zhū guī lái shòu jiǎ   shǐ 使 yuán