送判官赴京

唐代 薛能
阙下情偏已绝稀,天涯身远复相依。庭花每对从容落, 夜烛多同笑语归。君子是行应柏署,鄙人何望即柴扉。 青云若遇交亲话,白璧无心待发挥。
què xià qíng piān jué   tiān shēn yuǎn xiāng tíng huā měi duì cóng róng luò  
zhú duō tóng xiào guī jūn zi shì xíng yīng bǎi shǔ   rén wàng chái fēi
qīng yún ruò jiāo qīn huà   bái xīn dài huī