送欧阳彦珍归杭

元代 王冕
金陵山势如蟠龙,金陵美酒玻璃红。 对山酌酒却歌舞,坐笑前辈何英雄。 六朝遗迹漫烟雾,凤凰台上秋无数。 斜阳巷陌燕子飞,秦淮西下长江去。 人生此会不偶然,眼前兴废何须言?丈夫事业要磊落,比较琐屑非高贤。 我知欧阳乃奇士,乔木故家良有以。 文章五彩珊瑚钩,肺腑肝肠尽经史。 盛时仕宦三十年,东吴西楚情翩翩。 解衣推食待豪杰,气义浑厚无雕镌。 明朝乘兴过南省,鹤背秋声破秋溟。 紫薇花对明月高,呼吸湖光数千顷。 书生潇洒未有家,拟欲结屋青山阿。 故人若有岁寒约,为我载酒寻梅花。
jīn líng shān shì pán lóng   jīn líng měi jiǔ hóng
duì shān zhuó jiǔ què   zuò xiào qián bèi yīng xióng
liù cháo màn yān   fèng huáng tái shàng qiū shù
xié yáng xiàng yàn zi fēi   qín huái 西 xià cháng jiāng
rén shēng huì ǒu rán   yǎn qián xīng fèi yán   zhàng shì yào lěi luò   jiào suǒ xiè fēi gāo xián
zhī ōu yáng nǎi shì   qiáo jiā liáng yǒu
wén zhāng cǎi shān gōu   fèi gān cháng jǐn jīng shǐ
shèng shí shì huàn sān shí nián   dōng 西 chǔ qíng piān piān
jiě tuī shí dài háo jié   hún hòu diāo juān
míng cháo chéng xìng guò nán shěng   bèi qiū shēng qiū míng
wēi huā duì míng yuè gāo   guāng shù qiān qǐng
shū shēng xiāo wèi yǒu jiā   jié qīng shān ē
rén ruò yǒu suì hán yuē   wèi zài jiǔ xún méi huā