送女清适宁海胡氏回次韵弟观净慈诗写情

宋代 陈著
自恨当年许嫁轻,临歧悲哽不能声。 痛肠恃酒翻多病,险道登天仅得晴。 女欲有家生世事,谁知与父别时情。 是虽婿玉□堪抱,南望云山泪自倾。
hèn dāng nián jià qīng   lín bēi gěng néng shēng  
tòng cháng shì jiǔ fān duō bìng   xiǎn dào dēng tiān jǐn qíng  
yǒu jiā shēng shì shì   shéi zhī bié shí qíng  
shì suī 婿   kān bào   nán wàng yún shān lèi qīng