送凝神张先生还茅山

宋代 曹勋
我家天台玉霄峰,旁临云海空复空。 水光际天接山影,山间楼阁相溟蒙。 仙人骑鲸度空碧,步虚声下飘天风。 缨冠葳蕤跨彩翼。子晋凤笙惊盲聋。 半夜电雷动岩壑,一坛松桧知仙公。 别来放迹入朝市,但觉尘土填心胸。 猿惊鹤怨愧昏旦,竹露萝月徒葱茏。 君庵三茅何冲融,暮春旅寓凡圣同。 同造胜境瞻真踪,弟兄乘云御飞龙。 为时作瑞留从容,但见仙骥顶有红。 凝神坐啸隐万松,粲粲玉齿犹颜童。 佩声促诏朝帝召,清净为正裨舜聪。 坐乎少广追崆峒,物不疵疠寿域中。 翩然鹤归茅岫东,一篙秋静磨青铜。 他年我亦披蒙茸,草屦瘦藤饥不充, 应许下灶为陪从。
jiā tiān tāi xiāo fēng   páng lín yún hǎi kōng kōng
shuǐ guāng tiān jiē shān yǐng   shān jiān lóu xiāng míng méng
xiān rén jīng kōng   shēng xià piāo tiān fēng
yīng guān wēi ruí kuà cǎi jìn fèng shēng jīng máng lóng
bàn diàn léi dòng yán   tán sōng guì zhī xiān gōng
bié lái fàng cháo shì   dàn jué chén tián xīn xiōng
yuán jīng yuàn kuì hūn dàn   zhú luó yuè cōng lóng
jūn ān sān máo chōng róng   chūn fán shèng tóng
tóng zào shèng jìng zhān zhēn zōng   xiōng chéng yún fēi lóng
wéi shí zuò ruì liú cóng róng   dàn jiàn xiān dǐng yǒu hóng
níng shén zuò xiào yǐn wàn sōng   càn càn chǐ 齿 yóu yán tóng
pèi shēng zhào cháo zhào   qīng jìng wèi zhèng shùn cōng
zuò shǎo guǎng 广 zhuī kōng tóng   shòu 寿 zhōng
piān rán guī máo xiù dōng   gāo qiū jìng qīng tóng
nián méng róng   cǎo shòu téng chōng  
yīng xià zào wèi péi cóng