送凝上人

宋代 释德洪
我生风韵无尘埃,扬清激浊心不回。少年不忍混白黑,出言动辄为身灾。 突汀出岸水必拍,乔木颖林风必摧。乃知此世要不免,毁誉于吾何有哉。 君今欲脱此等忧,献君一策真良谋。人言白璧为石头,唯唯慎莫分劣优。 坐中亦复发一语,众将环视如仇雠。此策简截君牢收,饱食熟睡且随流。 泛然四海无不可,人将爱与君同游。
shēng fēng yùn chén āi   yáng qīng zhuó xīn huí shào nián rěn hùn bái hēi chū   yán dòng zhé wéi shēn zāi    
tīng chū àn shuǐ pāi   qiáo yǐng lín fēng cuī nǎi zhī shì yào miǎn huǐ   yǒu zāi    
jūn jīn tuō děng yōu   xiàn jūn zhēn liáng móu rén yán bái wèi shí tou wěi   wěi shèn fēn liè yōu    
zuò zhōng   zhòng jiāng huán shì chóu chóu jiǎn jié jūn láo shōu bǎo   shí shú shuì qiě suí liú    
fàn rán hǎi   rén jiāng ài jūn tóng yóu