送秘上人游京

唐代 皎然
共君方异路,山伴与谁同。日冷行人少,时清古镇空。 暖瓶和雪水,鸣锡带江风。撩乱终南色,遥应入梦中。
gòng jūn fāng   shān bàn shuí tóng lěng xíng rén shǎo   shí qīng zhèn kōng
nuǎn píng xuě shuǐ   míng dài jiāng fēng liáo luàn zhōng nán   yáo yìng mèng zhōng