送敏上人

宋代 释德洪
密林病叶强翻红,已觉清秋夜气浓。懒复小窗邀独秀,却应归梦挂双峰。 水分淮甸当悬席,路绕匡山可振筇。若见虎溪溪上月,为言相忆作衰容。
lín bìng qiáng fān hóng   jué qīng qiū nóng lǎn xiǎo chuāng yāo xiù què   yīng guī mèng guà shuāng fēng    
shuǐ fèn huái diàn dāng xuán   rào kuāng shān zhèn qióng ruò jiàn shàng yuè wéi   yán xiāng zuò shuāi róng