送明首座并简元故人

宋代 释慧空
目山第一座,江阴道人明。披秀五年住,众中称老成。 龙门吹毛子,瓯峰空故人。昨闻开定山,问之乃其兄。 投机雷雨解,操行冰霜清。一点皮下血,大千尘中经。 以公好兄弟,增我朋友情。新年拄杖头,依旧吴山青。 谭间烦引及,衰病老空生。
shān zuò   jiāng yīn dào rén míng xiù nián zhù zhòng   zhōng chēng lǎo chéng    
lóng mén chuī máo zi   ōu fēng kōng rén zuó wén kāi dìng shān wèn   zhī nǎi xiōng    
tóu léi jiě   cāo xíng bīng shuāng qīng diǎn xià xuè   qiān chén zhōng jīng    
gōng hǎo xiōng   zēng péng you qíng xīn nián zhǔ zhàng tóu   jiù shān qīng    
tán jiān fán yǐn   shuāi bìng lǎo kōng shēng