送明卿席上有赋

明代 宗臣
陌上黄金侠者游,蓟门春草暮堪留。一尊破尔青山梦,万里怀人落日愁。 鹦鹉昔悲湘客赋,鹔鹴初典汉家裘。酒阑忽听孤笳起,肠断胡云出塞秋。
shàng huáng jīn xiá zhě yóu   mén chūn cǎo kān liú zūn ěr qīng shān mèng wàn   huái rén 怀 luò chóu    
yīng bēi xiāng   shuāng chū diǎn hàn jiā qiú jiǔ lán tīng jiā cháng   duàn yún chū sài qiū