送闵

宋代 苏舜钦
鄙性背时向,处世介且迂。自固以为节,人皆指为愚。 少年宦京邑,与众颇异涂。一朝被放弃,漂然落江湖。 江湖信美矣,心迹抑更孤。永言金闺彦,器识当世无。 机发弦上矢,辩走盘中珠。高风乐溪山,耻与势利趋。 殊科二十年,不肯仕京都。顾我穷悴者,一笑情相于。 日日奉杯宴,但觉怀抱摅。琼琚照坐席,内顾瓦砾粗。 未饮心自醉,相对气已舒。得忘羁旅忧,盖以道义俱。 云间宿古寺,花下招歌姝。胜境寻已遍,赏心未尝孤。 玺书趣赴治,候吏拥舳舻。秋风卷在旆,喧喧指东徐。 郊亭对别酒,我独增悲吁。人生大块间,气类有万殊。 贤愚各有合,惟予邈无徒。君子误见知,交契若勘符。 一旦又暌索,千里成阔疏。期君早自奋,佐时发雄图。 功成速收身,单舸还东吴。自头青林下,尊酒相从娱。
xìng bèi shí xiàng   chǔ shì jiè qiě wéi jié   rén jiē zhǐ wèi
shào nián huàn jīng   zhòng zhāo bèi fàng   piāo rán luò jiāng
jiāng xìn měi   xīn gèng yǒng yán jīn guī yàn   shí dāng shì
xián shàng shǐ   biàn zǒu pán zhōng zhū gāo fēng shān   chǐ shì
shū èr shí nián   kěn shì jīng qióng cuì zhě   xiào qíng xiāng
fèng bēi yàn   dàn jué huái 怀 bào shū qióng zhào zuò   nèi
wèi yǐn xīn zuì   xiāng duì shū wàng yōu   gài dào
yún jiān 宿   huā xià zhāo shū shèng jìng xún biàn   shǎng xīn wèi cháng
shū zhì   hòu yōng zhú qiū fēng juǎn zài pèi   xuān xuān zhǐ dōng
jiāo tíng duì bié jiǔ   zēng bēi rén shēng kuài jiān   lèi yǒu wàn shū
xián yǒu   wéi miǎo jūn zi jiàn zhī   jiāo ruò kān
dàn yòu kuí suǒ   qiān chéng kuò shū jūn zǎo fèn   zuǒ shí xióng
gōng chéng shōu shēn   dān huán dōng tóu qīng lín xià   zūn jiǔ xiāng cóng