送秘丞罗庭扬将漕湖北

宋代 曾几
湖南八九州,海内清绝地。 与公白鸡年,接翼鸿雁使。 高堂亲八十,无复远游意。 奉承万事了,趋走三节至。 诏书引上殿,帝曰汝国器。 置之蓬莱山,身亦典中秘。 乖离如许久,会念差足慰。 胡为未暖席,归与不可制。 人生故乡乐,况揽澄清辔。 皇华遣使臣,光采宁有是。 红尘跨鞍马,老矣殊少味。 著鞭输公先,吾亦从此逝。
nán jiǔ zhōu   hǎi nèi qīng jué  
gōng bái nián   jiē hóng 鸿 yàn shǐ 使  
gāo táng qīn shí   yuǎn yóu  
fèng cheng wàn shì le   zǒu sān jié zhì  
zhào shū yǐn shàng diàn 殿   yuē guó  
zhì zhī péng lái shān   shēn diǎn zhōng  
guāi jiǔ   huì niàn chà wèi  
wéi wèi nuǎn   guī zhì  
rén shēng xiāng   kuàng lǎn chéng qīng pèi  
huáng huá qiǎn shǐ 使 chén   guāng cǎi níng yǒu shì  
hóng chén kuà ān   lǎo shū shǎo wèi  
zhù biān shū gōng xiān   cóng shì