送蒙斋赴召六首

宋代 包恢
四世凡五公,贵盛古自昔。 於我如浮云,光前在仁宅。 仰观我(上契去大加糸)斋,江汉濯之白。 下视世所羡,腰黄眼前赤。 度越此流辈,人何啻千百。 希舜尘野居,介然有如石。 尝为耳目人,天子屡前席。 义难若是恝,命岂可终逆。 非如一小官,去就惟我适。 况当有道时,丘自不与易。 世方厄三空,实当有长策。 心肝奉至尊,忧劳敢云斁。 行矣金玉声,智勇全赵璧。
shì fán gōng   guì shèng  
yún   guāng qián zài rén zhái  
yǎng guān   shàng jiā   zhāi   jiāng hàn zhuó zhī bái  
xià shì shì suǒ xiàn   yāo huáng yǎn qián chì  
yuè liú bèi   rén chì qiān bǎi  
shùn chén   jiè rán yǒu shí  
cháng wèi ěr rén   tiān qián  
nán ruò shì jiá   mìng zhōng  
fēi xiǎo guān   jiù wéi shì  
kuàng dāng yǒu dào shí   qiū  
shì fāng è sān kōng   shí dāng yǒu cháng  
xīn gān fèng zhì zūn   yōu láo gǎn yún  
xíng jīn shēng   zhì yǒng quán zhào