送蒙斋赴召六首

宋代 包恢
乾坤常简易,险阻知最精。 尧舜何艰难,难在知人明。 孔子每所患,因予犹改更。 险如彼山川,无如世人情。 明天而昧人,古人所讥评。 卓哉子陆子,高具双眼睛。 气貌才一雇,肺肝见如倾。 或但因传闻,能见人生平。 万象悉呈露,如揭日月行。 何畏乎功令,尧舜为法程。 所恶利口覆,孔子为权衡。 欲希象山翁,此目不可肓。 众欺恐寡信,多伪难皆诚。 虚受而实责,无容偏且轻。 张陈门下客,莫非天下英。 后至所居国,皆能居公卿。 济世才最急,泰道非徒亨。 下视瓮盎内,成雷聚蚊虻。 鸟须九霄鹏,鱼必东海鲸。 为己与为国,灼知在先生。
qián kūn cháng jiǎn   xiǎn zhī zuì jīng  
yáo shùn jiān nán   nán zài zhī rén míng  
kǒng měi suǒ huàn   yīn yóu gǎi gēng  
xiǎn shān chuān   shì rén qíng  
míng tiān ér mèi rén   rén suǒ píng  
zhuó zāi zi zi   gāo shuāng yǎn jing  
mào cái   fèi gān jiàn qīng  
huò dàn yīn chuán wén   néng jiàn rén shēng píng  
wàn xiàng chéng   jiē yuè xíng  
wèi gōng lìng   yáo shùn wéi chéng  
suǒ è kǒu   kǒng wèi quán héng  
xiàng shān wēng   huāng  
zhòng kǒng guǎ xìn   duō wěi nán jiē chéng  
shòu ér shí   róng piān qiě qīng  
zhāng chén mén xià   fēi tiān xià yīng  
hòu zhì suǒ guó   jiē néng gōng qīng  
shì cái zuì   tài dào fēi hēng  
xià shì wèng àng nèi   chéng léi wén méng  
niǎo jiǔ xiāo péng   dōng hǎi jīng  
wèi wèi guó   zhuó zhī zài xiān sheng