送孟端卿
万里归来两鬓霜,百年间事也难量。跳丸岁月无留计,画饼功名不可尝。
鸿断碧云空落日,尘飞沧海已生桑。莺花未老春犹在,更对青山共一觞。
wàn
万
lǐ
里
guī
归
lái
来
liǎng
两
bìn
鬓
shuāng
霜
,
bǎi
百
nián
年
jiān
间
shì
事
yě
也
nán
难
liàng
量
。
。
tiào
跳
wán
丸
suì
岁
yuè
月
wú
无
liú
留
jì
计
,
huà
画
bǐng
饼
gōng
功
míng
名
bù
不
kě
可
cháng
尝
。
。
hóng
鸿
duàn
断
bì
碧
yún
云
kōng
空
luò
落
rì
日
,
chén
尘
fēi
飞
cāng
沧
hǎi
海
yǐ
已
shēng
生
sāng
桑
。
。
yīng
莺
huā
花
wèi
未
lǎo
老
chūn
春
yóu
犹
zài
在
,
gèng
更
duì
对
qīng
青
shān
山
gòng
共
yī
一
shāng
觞
。
。