送孟爹归文白

近现代 卢青山
我逢我翁鬓已白,古骨松神秋兀立。横眉大帚飞霜丝,藤根突突结手臂。 为言沧桑七十春,孤舟泛海蓬飘泊。于阗剑阁生峥嵘,骑驴遍觅诗人迹。 莼鲈久想不得归,归来世眼严相逼。问腠之功圣者心,折肱将疗苍生疾。 讵知愚毒非药药,反为医累人欲敌。文章熠熠耀光彩,翻云覆雨魑魅力。 一诗作成千古祸,加身枷索命如发。典笔两焚意难平,老酒怆歌暮风急。 略识姓名可以休,欲令子孙俱痴极。吁戏文白之山山清灵,岚溪朝暮生氤氲。 披兰结屋巢松阴,飞泉溅案窗流云。吾闻每山每水饶传说,纷纷精异怪莫伦; 明月小窗韦篇孤,夜深往往扣翁门。十年不践朝歌土,偶来峭立当埃尘。 亘古长安无声名,太白飘飘曾一临。古事今事说不得,白云苍狗萦霜心。 吹箫屠狗非所耻,柴门未必无侯赢。我送我翁暗伤神,秋风飒飒吹衣襟。 明日梧落秋惨澹,善加餐饭整居行。人间我亦耿介者,得时常欲趋翁庭。
féng wēng bìn bái   sōng shén qiū héng méi zhǒu fēi shuāng   téng gēn jié shǒu
wéi yán cāng sāng shí chūn   zhōu fàn hǎi péng piāo tián jiàn shēng zhēng róng   biàn shī rén
chún jiǔ xiǎng guī   guī lái shì yǎn yán xiāng wèn còu zhī gōng shèng zhě xīn   shé gōng jiāng liáo cāng shēng
zhī fēi yào yào   fǎn wèi lèi rén wén zhāng yào 耀 guāng cǎi   fān yún chī mèi
shī zuò chéng qiān huò   jiā shēn jiā suǒ mìng diǎn liǎng fén nán píng   lǎo jiǔ chuàng fēng
lüè shí xìng míng xiū   lìng sūn chī wén bái zhī shān shān qīng líng   lán zhāo shēng yīn yūn
lán jié cháo sōng yīn   fēi quán jiàn àn chuāng liú yún wén měi shān měi shuǐ ráo chuán shuō   fēn fēn jīng guài lún  
míng yuè xiǎo chuāng wéi piān   shēn wǎng wǎng kòu wēng mén shí nián jiàn zhāo   ǒu lái qiào dāng āi chén
gèn cháng ān shēng míng   tài bái piāo piāo céng lín shì jīn shì shuō   bái yún cāng gǒu yíng shuāng xīn
chuī xiāo gǒu fēi suǒ chǐ   chái mén wèi hóu yíng sòng wēng àn shāng shén   qiū fēng chuī jīn
míng luò qiū cǎn dàn   shàn jiā cān fàn zhěng xíng rén jiān gěng jiè zhě   de shí cháng wēng tíng