送梅直讲

宋代 郭祥正
青风吹天云雾开,仙人骑马天上来。吟出人间见所不可见,常娥织女为之生嫌猜。 织女断鹊桥,常娥闭月窟,从兹不放仙人回。一落人间五十有四载,唯将文字倾金罍。 李白佯狂古来少,骑鲸鬣鬣飞沿洄。杜甫问讯今何如,应为怪极罹天灾。 公乎至宝勿尽吐,吐尽吾恐黄河水决昆崙摧。天穿地漏补不得,女娲之力何可裁。 长安酒价不苦贵,风月但惜多尘埃。醒来强更饮百盏,酣酣愚智宁论哉。
qīng fēng chuī tiān yún kāi   xiān rén tiān shàng lái yín chū rén jiān jiàn suǒ jiàn cháng   é zhī wèi zhī shēng xián cāi    
zhī duàn què qiáo   cháng é yuè   cóng fàng xiān rén huí luò rén jiān shí yǒu zài wéi   jiāng wén qīng jīn léi    
bái yáng kuáng lái shǎo   jīng liè liè fēi yán 沿 huí wèn xùn jīn yīng   wèi guài tiān zāi    
gōng zhì bǎo jǐn   jǐn kǒng huáng shuǐ jué kūn lún cuī tiān chuān 穿 lòu   zhī cái    
cháng ān jiǔ jià guì   fēng yuè dàn duō chén āi xǐng lái qiáng gèng yǐn bǎi zhǎn hān   hān zhì níng lùn zāi