送麻徵君知几

元代 赵秉文
丹山五色凤,一举眇天隅。文采瑞圣世,不为竹与梧。 渥洼汗血种,逸气淩九区。可见不可絷,白璧谁敢沽。 夫君号神童,七岁能草书。二十上词赋,下笔淩紫虚。 三十富经学,两魁天下儒。蛾眉众女嫉,反畏知名誉。 一朝相舍去,愿以道自娱。闲观养性书,洞究先天图。 姓字闻天朝,相公借吹嘘。从容拜恩命,移疾还里闾。 诸公惜其去,乞留侍玉除。掉头不肯住,一饭吾岂无。 君看泽中雉,饮啄良自如。一旦畜樊中,意气惨不舒。 又如田间牛,腾掷适有馀。被之以文绣,顾影反踟蹰。 君恩岂不重,力疾须人扶。旁观信美矣,违已非病欤。 不如本无累,还我田园居。喜君节独高,知君功名疏。 可以激颓俗,可以励贪夫。异时高士传,名与西山俱。
dān shān fèng   miǎo tiān wén cǎi ruì shèng shì   wéi zhú    
hàn xuè zhǒng   líng jiǔ jiàn zhí bái   shuí gǎn    
jūn hào shén tóng   suì néng cǎo shū èr shí shàng xià   líng    
sān shí jīng xué   liǎng kuí tiān xià é méi zhòng fǎn   wèi zhī míng    
zhāo xiāng shě   yuàn dào xián guān yǎng xìng shū dòng   jiū xiān tiān    
xìng wén tiān cháo   xiàng gōng jiè chuī cóng róng bài ēn mìng   hái    
zhū gōng   liú shì chú diào tóu kěn zhù   fàn    
jūn kàn zhōng zhì   yǐn zhuó liáng dàn chù fán zhōng   cǎn shū    
yòu tián jiān niú   téng zhì shì yǒu bèi zhī wén xiù   yǐng fǎn chí chú    
jūn ēn zhòng   rén páng guān xìn měi wéi   fēi bìng    
běn lěi   hái tián yuán jūn jié gāo zhī   jūn gōng míng shū    
tuí   tān shí gāo shì chuán míng   shān 西