送马东玉朝散还朝

宋代 郭祥正
秋空若明镜,云物莹可数。临高送远发,况复瞰牛渚。 崔嵬水帝宫,半出燃犀浦。桥基插波澜,王气逐龙虎。 归艎岂能留,两浆几欲舞。重光瞻舜日,群材入天罟。 聃聃马东玉,松柏耐寒暑。五载佐吾邦,大匠善规矩。 仁民而爱物,巨细各有补。宴閒集宾朋,风流照樽俎。 能诗又敏速,往往造险语。交章久荐达,名声动寰宇。 胸中蟠虹蜺,行矣须一吐。伊予百无堪,投老尚好古。 垂竿鱼未食,茹檗口忘苦。唯君最相知,称谓等鲍庾。 君归我何适,形影守溪浒。时寄一行书,焦枯望霖雨。
qiū kōng ruò míng jìng   yún yíng shǔ lín gāo sòng yuǎn kuàng   kàn niú zhǔ    
cuī wéi shuǐ gōng   bàn chū rán qiáo chā lán wáng   zhú lóng    
guī huáng néng liú   liǎng jiāng chóng guāng zhān shùn qún   cái tiān    
dān dān dōng   sōng bǎi nài hán shǔ zài zuǒ bāng   jiàng shàn guī    
rén mín ér ài   yǒu yàn xián bīn péng fēng   liú zhào zūn    
néng shī yòu mǐn   wǎng wǎng zào xiǎn jiāo zhāng jiǔ jiàn míng   shēng dòng huán    
xiōng zhōng pán hóng   xíng bǎi kān tóu   lǎo shàng hào    
chuí gān 竿 wèi shí   kǒu wàng wéi jūn zuì xiāng zhī chēng   wèi děng bào    
jūn guī shì   xíng yǐng shǒu shí xíng shū jiāo   wàng lín