送吕夏卿

宋代 欧阳修
始吾尚幼学弄笔,群儿争诵公初文。 嗟我今年已白发,公初相见犹埃尘。 传家尚喜有二子,始知灵珠出淮滨。 去年束书来上国,欲以文字惊众人。 驽骀群马敛足避,天衢让路先骐驎。 尚书礼部奏高第,敛衣襆砚趋严宸。 曈曈春日转黄伞,蔼蔼赋笔摛青云。 我时寓直殿庐外,众中迎子笑以忻。 明朝失意落入後,我为沮气羞出门。 得官高要几千里,犹幸海远无恶氛。 英英帝圃多鸾凰,上下羽翼何缤纷。 期子当呼丹山凤,为瑞相与来及群。
shǐ shàng yòu xué nòng   qún ér zhēng sòng gōng chū wén
jiē jīn nián bái   gōng chū xiāng jiàn yóu āi chén
chuán jiā shàng yǒu èr zi   shǐ zhī líng zhū chū huái bīn
nián shù shū lái shàng guó   wén jīng zhòng rén
dài qún liǎn   tiān ràng xiān lín
shàng shū zòu gāo   liǎn yàn yán chén
tóng tóng chūn zhuǎn huáng sǎn   ǎi ǎi chī qīng yún
shí zhí diàn 殿 wài   zhòng zhōng yíng zi xiào xīn
míng cháo shī luò hòu   wèi xiū chū mén
guān gāo yào qiān   yóu xìng hǎi yuǎn è fēn
yīng yīng duō luán huáng   shàng xià bīn fēn
zi dāng dān shān fèng   wèi ruì xiāng lái qún