送率府程录还乡

唐代 杜甫
鄙夫行衰谢,抱病昏妄集。常时往还人,记一不识十。 程侯晚相遇,与语才杰立。熏然耳目开,颇觉聪明入。 千载得鲍叔,末契有所及。意钟老柏青,义动修蛇蛰。 若人可数见,慰我垂白泣。告别无淹晷,百忧复相袭。 内愧突不黔,庶羞以赒给。素丝挈长鱼,碧酒随玉粒。 途穷见交态,世梗悲路涩。东风吹春冰,泱莽后土湿。 念君惜羽翮,既饱更思戢。莫作翻云鹘,闻呼向禽急。
xíng shuāi xiè   bào bìng hūn wàng cháng shí wǎng huán rén   shí shí
chéng hóu wǎn xiāng   cái jié xūn rán ěr kāi   jué cōng ming
qiān zǎi bào shū   yǒu suǒ zhōng lǎo bǎi qīng   dòng xiū shé zhé
ruò rén shǔ jiàn   wèi chuí bái gào bié yān guǐ   bǎi yōu xiāng
nèi kuì qián   shù xiū zhōu gěi qiè cháng   jiǔ suí
qióng jiàn jiāo tài   shì gěng bēi dōng fēng chuī chūn bīng   yāng mǎng hòu shī 湿
niàn jūn   bǎo gèng zuò fān yún   wén xiàng qín